Góc Nhìn 56WIN: Hiệu ứng mở rộng Masters ATP lộ rõ: gây mâu thuẫn nhiều phía, đẩy cuộc cạnh tranh “nội chiến” lên cao
Những ngày gần đây, tin Sinner và Djokovic rút lui khỏi Montreal Masters tràn ngập mạng; trong lúc người ta tiếc một giải Masters “mờ nhạt ngôi sao”, một câu hỏi mới cũng được đặt ra — cải cách mở rộng Masters mà ATP quyết đẩy có thật sự thành công?
Ngay từ Miami Open 2021, tay vợt Canada Pospisil từng công khai chỉ trích Chủ tịch ATP Gaudenzi. Sau đại dịch, tiền thưởng tennis so với 2019 lao dốc 60%, thu nhập cầu thủ chịu áp lực; Pospisil tập hợp phần lớn tay vợt tham dự bàn về việc đình công, hai bên cãi nhau gay gắt trong phòng họp khách sạn. ATP dọa phạt nặng, Pospisil sau đó xin lỗi và nhượng bộ, nhưng rạn nứt giữa cầu thủ và ban quản trị đã lộ hết.
Năm 2022, Gaudenzi đẩy kế hoạch cải cách lớn hơn vào thực tế: năm giải Masters Madrid, Rome, Cincinnati, Toronto/Montreal và Shanghai từ 7 ngày 56 suất mở thành 12 ngày 96 suất, học theo mô hình Indian Wells và Miami; Monte Carlo và Paris vẫn giữ tuần ngắn.
Gaudenzi nói động thái này thống nhất bất đồng trong ngành, tăng tiền thưởng và minh bạch tài chính. Cải cách kèm hai công cụ lớn: ký hợp đồng dài 30 năm với ban tổ chức, lập quỹ chia lợi nhuận Masters tổng 21 triệu USD (dự kiến 2028 đạt 35 triệu); đồng thời đưa cơ chế phạt — ngôi sao vắng mặt giải “nghìn điểm” bắt buộc sẽ bị trừ cổ tức — nhằm bảo đảm khán giả đến sân.
Cựu Chủ tịch ATP Combes từng dự báo rủi ro: kéo dài lịch thi đấu sẽ đẩy mạnh chi phí tổ chức, số trận mới chủ yếu là vòng đầu ít chú ý, càng nới rộng khoảng cách với Grand Slam — nhưng Gaudenzi không tiếp thu.
Dưới áp lực dư luận về quy mô giải và chênh lệch tiền thưởng, WTA cũng đồng bộ mở rộng giải; ban quản trị thừa nhận gần như không còn dư địa thương lượng. Ban tổ chức thực sự hưởng lợi: Cincinnati bỏ ra 260 triệu để nâng cấp sân, Madrid và Rome cũng cải tạo mặt sân; WTA dự định đến 2027 cân bằng tiền thưởng nam–nữ.
Nhưng sau một mùa rưỡi triển khai, các tác dụng phụ tập trung bùng phát, nhóm tay vợt hàng đầu đồng loạt phản đối công khai. Sabalenka phàn nàn: “Lịch đấu quá điên, tuần nào cũng như bị buộc phải đá, cường độ chịu không nổi.” Djokovic nói thẳng: “Tôi không còn thích Masters hai tuần nữa.” Alcaraz, Sinner, Swiatek, Gauff cùng nhiều ngôi sao nam–nữ thường xuyên vắng các giải nghìn điểm; Montreal/Toronto chỉ cách Wimbledon vài tuần liên tiếp hai năm mất ngôi sao đầu bảng.
Ba nỗi đau cốt lõi của cầu thủ: thứ nhất, lịch đấu mệt hơn. 12 ngày có 6–7 trận, ngày nghỉ vẫn phải tập và làm hoạt động nhà tài trợ, không có nghỉ thực sự; lịch cả năm dài, WTA còn buộc cầu thủ đá 6 giải 500 — nhiều người nói chịu không nổi; thứ hai, xếp lịch hỗn loạn. Khoảng cách Canada–Cincinnati quá ngắn, năm ngoái chung kết Cincinnati phải đẩy sang thứ Hai, mất lượng lớn khán giả; thứ ba, chấn thương và làn sóng rút lui tăng, ngôi sao vắng còn mất cổ tức lớn, rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Ngoài ra, cải cách của Gaudenzi còn khiến mâu thuẫn ở tầng ngành nghề tiếp tục gay gắt, kéo theo Grand Slam cũng mở rộng, tạo cạnh tranh “nội chiến”: Úc mở và Mỹ mở lần lượt kéo dài tới 15 ngày, Wimbledon mở rộng sân và vòng loại; bốn Grand Slam đồng bộ phình to, tranh lịch với tour; Gaudenzi phàn nàn Grand Slam chỉ lo tự mở rộng, hạn chế phát triển tour, còn cầu thủ muốn tự do chọn giải, đá ít hơn mà kiếm nhiều hơn — ba bên không cân bằng được.
Với các mâu thuẫn trên, Gaudenzi cho rằng đánh giá cải cách lúc này còn sớm: “Năm đầu cải cách không thể hoàn hảo, hãy cho phương án chút thời gian thử–sai.” Ông không loại trừ tinh chỉnh lịch, ví dụ điều chỉnh ngày hạt giống vào trận hay rút ngắn 1 ngày, nhưng khăng khăng giữ bảng đấu 96 người, dự kiến năm 2030 tổng kết toàn diện thể thức.
Theo Gaudenzi, kế hoạch dài hạn là tiền thưởng tổng Masters lên 20–25 triệu USD, ngôi sao không cần chạy các giải nhỏ lấy phí xuất hiện để giảm áp lực lịch; năm 2028 Ả Rập Xê Út thêm một Masters một tuần.
Ở phía ban tổ chức, thái độ chín ban tổ chức Masters hiện cũng phân hóa. Giám đốc giải Cincinnati Moran cho rằng kéo dài lịch có giá trị dài hạn, nhưng thừa nhận năm đầu là thử–sai; Liên đoàn quần vợt Canada cũng nói lịch vẫn còn nhiều chỗ tối ưu.
Trong bối cảnh đó, phong trào bảo vệ quyền lợi của cầu thủ chưa dừng. Pospisil đã giải nghệ, nhưng PTPA do anh tham gia sáng lập vẫn kiện ATP và bốn Grand Slam; tranh chấp cốt lõi là: cái giá của tăng lương là tour ngày càng thắt chặt kiểm soát với cầu thủ độc lập, siết quyền tự chọn của họ.
Trước các chỉ trích, Gaudenzi đặt hy vọng vào tinh chỉnh, không muốn đụng lớn vào phương án cải cách; mục tiêu của ông là kéo dài kỳ nghỉ, cắt bớt giải nhỏ, cuối cùng giảm tải và tăng thu cho cầu thủ. Nhưng khó khăn lớn nhất của cầu thủ đúng là không còn thời gian thừa để nghỉ.
Ở điểm này, Sinner được xem là người “tỉnh táo” trong giới cầu thủ: anh rút bài học từ chuỗi thi đấu mệt mỏi trước Pháp mở rộng khiến lỡ cơ hội “Grand Slam lịch sử” ở giải quan trọng nhất. Sau khi bảo vệ thành công Wimbledon, Sinner bỏ cơ hội hoàn thành “Golden Masters trong năm”, chủ động rút khỏi Montreal Masters, chọn Cincinnati để khởi động cho Mỹ mở — rõ ràng anh đặt chức vô địch Mỹ mở lên vị trí quan trọng hơn.
Dù Gaudenzi cố biện hộ cho kế hoạch cải cách thế nào, các tay vợt hàng đầu vẫn bỏ phiếu bằng hành động thực tế. Cuộc đấu giữa ATP, cầu thủ và ban tổ chức còn lâu mới kết thúc. Điểm nóng tiếp theo cần theo dõi chính là — Masters Ả Rập Xê Út có thật sự thành công?





Cập nhật lúc 28/07/2026 13:22